Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

TÌM

Nghe mùa về bên góc phố chiều nay
Tiếng lá rụng khẽ chạm vào nỗi nhớ
Cơn mưa nhỏ, ướt đôi bàn chân nhỏ
Bước lang thang quên mất lối đi về.

Con đường ấy giờ vẫn nhiều ngã rẽ                
Có lối nào về được tuổi hai mươi
Hơi thở vội, nụ hôn đầu cũng vội
Mưa giòn tan trên mắt ướt mi mềm.

Mưa dội về bao kỷ niệm nhớ quên.
Phần “nhớ” riêng em,
“quên” phần anh mãi mãi
Em chẳng tiếc phút ban đầu thơ dại
Gọi tên anh trong cả giấc mơ chiều.

Bờ môi nào vẫn dấu những lời yêu
Sợ mưa ướt nên tự mình mím chặt
Chợt đau nhói khi mưa nhòa trong mắt
Mưa và em đã giấu biết bao điều.

Mưa chiều nay nỗi nhớ thêm nhiều
Trong nhớ, quên và bao điều còn, mất                        
Em vẫn tin những phép màu có thật
Anh hiện ra nơi phía cuối con đường.

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

TÔI SẼ...

Tôi sẽ là ông lão làm thơ
Dù vần điệu có phập phù
Như tiếng nói của hàm răng móm mém
Dù tứ thơ có nhăn nheo như làn da đen sạm
Nhịp điệu thơ hổn hển
Như tiếng thở lúc đi dạo quanh vườn.

Tôi sẽ là ông lão biết hát ca
Những giai điệu chỉ một mình tôi có
Vẫn thì thầm như “lời của gió”
Những ca từ nhớ quên.

Tôi sẽ là ông lão biết yêu
Không hề bạc như tóc kia màu muối
Không đắng ngắt như cổ hỏng mỗi sớm mai trở gió
Không giá lạnh như đôi bàn chân mỗi đêm về
Dù “em” cũng như tôi
- Già nua và lẩm cẩm.

Tôi sẽ là ông lão biết làm việc
Những việc làm sẽ chẳng giống ai
Bắt sâu vườn mỗi buổi sớm mai
Quét sân nhà mỗi chiều buông tối.
(Dù có khi vặt quả tưởng sâu
Có khi quét những bóng mình tưởng rác).

………………

Mùa xuân này tôi mới ba mươi
Thấy mình trẻ và vẫn còn “xuân’ lắm.
Trái tim còn một tình yêu nồng thắm
Hát tình ca bằng chất giọng ngọt ngào
Vần thơ tình đôi lúc vẫn bay cao
Kìa! ngoài cửa bóng vợ về thấp thoáng.


Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

                   NỢ MÙA

Anh buộc lại chút gió mùa đã thổi
Trong một vòm kỷ niệm đã đi qua
Nghe tiếng gió thì thầm trên mái lá
Lòng anh thêm một nỗi nợ mùa.

Nợ một chiều em mãi đi xa
Anh dừng lại giữa một trời thương nhớ
Biết trái tim giận hờn vô cớ
Để thời gian đọng dưới gót chân mình.

Có phải anh đã mang kiếp đa tình
Lúc mùa sang thấy mình nặng nợ
Trái tim thêm một lần sắp vỡ
Bởi yêu em suốt đời nợ với mùa.

Một mùa thôi dẫu có bao nhiêu
Là nước mắt, nỗi buồn anh phải trả
Để trái tim không một lần dối trá
Nói lời yêu khi gió đã nghịch mùa.

Một lần thôi, rồi thời gian sẽ trôi
Dẫu chân anh có ngàn năm đứng lại
Buộc chút gió ở bên mình mãi mãi
Biết mong manh và anh sẽ nợ mùa.

                                                                             31.12.2010

Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

NỊNH VỢ

Em đã là bạn gái của riêng anh
Vào một chiều gió mùa khẽ thổi
Mình trao nhau ánh nhìn bối rối
Ly cà phê những giọt đắng ngọt ngào

Em đã thành vợ của riêng anh
Trong một mùa yêu thương tràn ngập
Tự khi nào mùa đông ấm áp
Bữa cơm chiều ánh mắt vẫn trao nhau

Em đã thành mẹ đẻ của con anh
Vào một đêm anh trăng tròn bên gối
Tiếng khóc trẻ vỡ òa đêm tối
Những yêu thương không nói nên lời.

Em sẽ là bà ngoại của cháu anh
Vào một ngày chúng mình thêm tuổi
Mái tóc nào đã pha màu muối
Tiếng yêu thương nói mãi vẫn ngượng ngùng