Nghe mùa về bên góc phố chiều nay
Tiếng lá rụng khẽ chạm vào nỗi nhớ
Cơn mưa nhỏ, ướt đôi bàn chân nhỏ
Bước lang thang quên mất lối đi về.
Con đường ấy giờ vẫn nhiều ngã rẽ
Có lối nào về được tuổi hai mươi
Hơi thở vội, nụ hôn đầu cũng vội
Mưa giòn tan trên mắt ướt mi mềm.
Mưa dội về bao kỷ niệm nhớ quên.
Phần “nhớ” riêng em,
“quên” phần anh mãi mãi
Em chẳng tiếc phút ban đầu thơ dại
Gọi tên anh trong cả giấc mơ chiều.
Bờ môi nào vẫn dấu những lời yêu
Sợ mưa ướt nên tự mình mím chặt
Chợt đau nhói khi mưa nhòa trong mắt
Mưa và em đã giấu biết bao điều.
Mưa chiều nay nỗi nhớ thêm nhiều
Trong nhớ, quên và bao điều còn, mất
Em vẫn tin những phép màu có thật
Anh hiện ra nơi phía cuối con đường.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét