NỢ MÙA
Anh buộc lại chút gió mùa đã thổi
Trong một vòm kỷ niệm đã đi qua
Nghe tiếng gió thì thầm trên mái lá
Lòng anh thêm một nỗi nợ mùa.
Anh dừng lại giữa một trời thương nhớ
Biết trái tim giận hờn vô cớ
Để thời gian đọng dưới gót chân mình.
Có phải anh đã mang kiếp đa tình
Lúc mùa sang thấy mình nặng nợ
Trái tim thêm một lần sắp vỡ
Bởi yêu em suốt đời nợ với mùa.
Một mùa thôi dẫu có bao nhiêu
Là nước mắt, nỗi buồn anh phải trả
Để trái tim không một lần dối trá
Nói lời yêu khi gió đã nghịch mùa.
Một lần thôi, rồi thời gian sẽ trôi
Dẫu chân anh có ngàn năm đứng lại
Buộc chút gió ở bên mình mãi mãi
Biết mong manh và anh sẽ nợ mùa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét