Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

                   NỢ MÙA

Anh buộc lại chút gió mùa đã thổi
Trong một vòm kỷ niệm đã đi qua
Nghe tiếng gió thì thầm trên mái lá
Lòng anh thêm một nỗi nợ mùa.

Nợ một chiều em mãi đi xa
Anh dừng lại giữa một trời thương nhớ
Biết trái tim giận hờn vô cớ
Để thời gian đọng dưới gót chân mình.

Có phải anh đã mang kiếp đa tình
Lúc mùa sang thấy mình nặng nợ
Trái tim thêm một lần sắp vỡ
Bởi yêu em suốt đời nợ với mùa.

Một mùa thôi dẫu có bao nhiêu
Là nước mắt, nỗi buồn anh phải trả
Để trái tim không một lần dối trá
Nói lời yêu khi gió đã nghịch mùa.

Một lần thôi, rồi thời gian sẽ trôi
Dẫu chân anh có ngàn năm đứng lại
Buộc chút gió ở bên mình mãi mãi
Biết mong manh và anh sẽ nợ mùa.

                                                                             31.12.2010

Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

NỊNH VỢ

Em đã là bạn gái của riêng anh
Vào một chiều gió mùa khẽ thổi
Mình trao nhau ánh nhìn bối rối
Ly cà phê những giọt đắng ngọt ngào

Em đã thành vợ của riêng anh
Trong một mùa yêu thương tràn ngập
Tự khi nào mùa đông ấm áp
Bữa cơm chiều ánh mắt vẫn trao nhau

Em đã thành mẹ đẻ của con anh
Vào một đêm anh trăng tròn bên gối
Tiếng khóc trẻ vỡ òa đêm tối
Những yêu thương không nói nên lời.

Em sẽ là bà ngoại của cháu anh
Vào một ngày chúng mình thêm tuổi
Mái tóc nào đã pha màu muối
Tiếng yêu thương nói mãi vẫn ngượng ngùng