Tôi sẽ là ông lão làm thơ
Dù vần điệu có phập phù
Như tiếng nói của hàm răng móm mém
Dù tứ thơ có nhăn nheo như làn da đen sạm
Nhịp điệu thơ hổn hển
Như tiếng thở lúc đi dạo quanh vườn.
Tôi sẽ là ông lão biết hát ca
Những giai điệu chỉ một mình tôi có
Vẫn thì thầm như “lời của gió”
Những ca từ nhớ quên.
Tôi sẽ là ông lão biết yêu
Không hề bạc như tóc kia màu muối
Không đắng ngắt như cổ hỏng mỗi sớm mai trở gió
Không giá lạnh như đôi bàn chân mỗi đêm về
Dù “em” cũng như tôi
- Già nua và lẩm cẩm.
Tôi sẽ là ông lão biết làm việc
Những việc làm sẽ chẳng giống ai
Bắt sâu vườn mỗi buổi sớm mai
Quét sân nhà mỗi chiều buông tối.
(Dù có khi vặt quả tưởng sâu
Có khi quét những bóng mình tưởng rác).
………………
Mùa xuân này tôi mới ba mươi
Thấy mình trẻ và vẫn còn “xuân’ lắm.
Trái tim còn một tình yêu nồng thắm
Hát tình ca bằng chất giọng ngọt ngào
Vần thơ tình đôi lúc vẫn bay cao
Kìa! ngoài cửa bóng vợ về thấp thoáng.